Mục tiêu Net Zero của Việt Nam có một từ khóa rất quan trọng, đó là chuyển đổi công bằng với sự hỗ trợ từ cộng đồng quốc tế. Nhiều quốc gia phát triển đã đi trước, họ đã có nền tảng công nghệ và tài chính để chuyển đổi dễ dàng hơn. Thêm vào đó, chuyển đổi xanh, phát triển bền vững không phải là một chính sách đơn lẻ, mà là một hệ sinh thái các chính sách như công nghiệp, tài khóa, giảm phát thải… Ở khía cạnh này, chuyển động chính sách của chúng ta còn thiếu tính tổng thể, chưa theo kịp các chuyển động trong nước và quốc tế.

Nhu cầu tài chính tăng thêm là rất lớn, trong khi chúng ta hiện vẫn thiếu các chiến lược tài chính phù hợp. Hệ thống phân loại xanh (taxonomy) – bộ tiêu chí để xác định các hoạt động kinh tế bền vững vừa mới được ban hành, có nghĩa là chúng ta vẫn chưa có một “ngôn ngữ chung” đủ mạnh để thu hút các dòng vốn xanh. Do đó, để có thể chuyển đổi, cần phát huy các nguồn hỗ trợ quốc tế, các sản phẩm của tài chính xanh và phát huy vai trò của khu vực tư nhân.

Chúng ta đang theo đuổi những mục tiêu rất khó: vừa tăng trưởng cao, vừa đạt Net Zero vào năm 2050. Điều này đòi hỏi sự hài hòa giữa tăng trưởng và phát triển bền vững, giữa yếu tố nội tại và quốc tế, giữa chính sách nhà nước và năng lực thực thi của doanh nghiệp, và đặc biệt là trong thiết kế hệ thống ngành công nghiệp tương lai.
Về định hướng công nghiệp xanh, chúng ta cần nhấn mạnh tính hài hòa giữa tăng trưởng nhanh và phát triển bền vững. Đây không phải là sự đánh đổi, mà là sự tương hỗ. Công nghiệp xanh có thể vừa tạo ra giá trị kinh tế cao, vừa đáp ứng yêu cầu môi trường.

“Tư duy toàn cầu – Hành động thực tế” là thông điệp tôi muốn gửi đến cộng đồng doanh nghiệp. Chúng ta không đứng ngoài các chuyển động toàn cầu, mà phải xác định mình là một phần trong dòng chảy đó, thậm chí là người định hình tương lai nếu có sự chuyển đổi thông minh.


